Trước phong tỏa, cách tiếp cận chủ đạo trong giảng dạy là các bài giảng dài, theo sau là các khoảng thời gian hướng dẫn ngắn và sau đó học sinh, sinh viên tiến hành làm bài tập một mình hoặc trong các nhóm nhỏ.
Trong thời gian phong tỏa, những điểm yếu của phương pháp sư phạm này đã được bộc lộ rõ. Các cuộc gọi video dài không chỉ tỏ ra không hiệu quả trong việc truyền đạt kiến thức mà còn có nguy cơ làm giảm khả năng học tập. Một loạt các nghiên cứu tình huống do IBRS thực hiện vào năm 2021 đã nhận thấy học sinh, sinh viên ngày càng thiếu gắn kết với các buổi học qua video từ xa. Đây không chỉ là vấn đề học sinh, sinh viên mệt mỏi do nhìn màn hình trong thời gian dài, mà còn là biểu hiện của một vấn đề lớn hơn là các phương pháp học tập truyền thống không còn phù hợp.
Ngược lại, trong nghiên cứu này, IBRS nhận thấy một số tổ chức giáo dục đã đạt được mức độ tương tác cao trong việc học từ xa bằng cách áp dụng nghiêm ngặt phương pháp sư phạm với trọng tâm là học tập do học sinh, sinh viên làm chủ. Mặc dù các tổ chức giáo dục khác nhau đề cập đến phương pháp sư phạm này bằng các thuật ngữ khác nhau nhưng nói chung, cấu trúc sẽ bao gồm:
- Giai đoạn bài giảng: Các khoảng thời gian giảng dạy ngắn, cung cấp không quá ba khái niệm chính.
- Giai đoạn tự định hướng/khám phá: Học sinh, sinh viên nghiên cứu các tài liệu do giáo viên cung cấp, cũng như tìm hiểu các khái niệm cùng bạn học và thực hiện nghiên cứu của riêng mình thông qua các nguồn công khai và được tuyển chọn.
- Giai đoạn kèm cặp/hướng dẫn: Cá nhân học sinh, sinh viên hoặc một nhóm nhỏ tương tác với giáo viên theo hình thức hỏi đáp. Học sinh, sinh viên đặt câu hỏi cho nhau và cho giáo viên, phản biện ý kiến, tìm kiếm thông tin chuyên sâu mới và thu thập ý tưởng mới.
- Giai đoạn tổng hợp/đánh giá: Học sinh, sinh viên sẽ trình bày kiến thức mới mà họ nắm được, thông qua các hoạt động như các dự án, bài tập đã hoàn thành hoặc các bài kiểm tra chính thức